Một trong những cảnh báo quan trọng của Huxley về thế giới phản địa đàng là sự triệt tiêu các giá trị gia đình. Sinh sản tự nhiên bị loại bỏ, con người được cấy ghép và phân loại từ phôi thai để đáp ứng nhu cầu xã hội. Trẻ em được nuôi dạy tập thể và huấn luyện để phục vụ cộng đồng theo đúng vai trò của mình. Gia đình, mẹ cha trở thành những khái niệm tục tĩu, lỗi thời, đáng hổ thẹn. Những tình cảm gắn bó riêng tư bị thay thế bằng sự ổn định xã hội và các thước đo chuẩn mực do chính phủ dựng nên.
Nền tảng giá trị gia đình truyền thống và thiết chế xã hội phân cấp triệt để trong một thế giới toàn trị như vậy có mâu thuẫn nhau hay không? Vì sao chúng không thể tồn tại song song? Trong “Thế giới mới tươi đẹp“, câu trả lời là có: chúng triệt tiêu lẫn nhau và đó là lý do gia đình trở thành mối đe dọa cần phải bị loại bỏ.
Gia đình là nơi con người không được đánh giá qua cấp bậc xã hội, mà bằng kết nối máu thịt, ký ức truyền đời và sự thừa nhận vô điều kiện. Đó là nơi con người được là chính mình, được không hoàn hảo và không “tinh hoa”. Trong khi đó, xã hội toàn trị kiểu Brave New World phân cấp con người ngay từ khi sinh ra, định đoạt mục đích sống dựa trên mức độ năng lực thể chất và trí tuệ, triệt tiêu cá tính bằng cách quy con người về các nhóm chức năng sinh học phục vụ cho sự vận hành ổn định của hệ thống.

Bản quyền mọi bài viết và bài dịch trên trang thuộc sở hữu của Apicot Bookshop, vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn.


