Đến một ngày, khi bạn và chú chó cưng của mình phải lần lượt từ giã cõi đời, bạn muốn mình sẽ là người ra đi trước hay sau? Liệu nỗi đau nào lớn hơn, rằng phải tiếp tục sống trên cuộc đời này mà không có người bạn bốn chân trung thành bên cạnh, hay phải từ nơi xa ấy nhìn ngắm dáng vẻ kiên nhẫn đợi chờ chủ nhân đến tuyệt vọng của người bạn bốn chân hết mực trung thành?
Nếu bạn yêu chú chó cưng của mình đủ nhiều, thì mười năm phải sống mà không có chú chó ấy bên cạnh mới dài đằng đẵng làm sao. Và có lẽ chú chó ấy cũng vậy, cũng sẽ cảm thấy cô đơn và buồn bã biết mấy, khi chủ nhân của mình ra đi mà đợi mãi chẳng thấy họ quay về.
Dựa trên câu chuyện có thật rất nổi tiếng về một chú chó Nhật Bản kiên tâm chờ đợi chủ nhân mỗi ngày ở ga tàu trong suốt mười năm ròng, cuốn tiểu thuyết ngắn “Hachiko: Chú chó đợi chờ” chắc hẳn sẽ khiến những người yêu động vật phải lặng lẽ rơi nước mắt. Được chắp bút bởi nhà văn người Tây Ban Nha Luis Prats, câu chuyện nhỏ này được kể với bút pháp giản dị và trong sáng, dễ dàng chạm đến trái tim và để lại dư âm khó phai trong lòng người đọc.
Vào tháng một tuyết trắng năm 1924, ở thủ đô Tokyo, có một chú chó nhỏ tên Hachiko được một giáo sư nông nghiệp là ngài Eisaburo Ueno nhận nuôi. Hachiko ngoan ngoãn luôn quấn quít bên chủ, và nó có một thói quen là chạy ra ga Shibuya mỗi buổi chiều để chờ giáo sư Ueno xuống tàu, sau đó cùng đi bộ về nhà. Quãng thời gian hạnh phúc trong đời chú chó nhỏ Hachiko chỉ kéo dài gần một năm rưỡi, cho đến khi giáo sư mất vào năm 1925 vì tai biến mạch máu não khi đang diễn giảng tại trường Đại học Tokyo.
Kể từ đó, Hachiko đơn độc trải qua mười năm dài chờ đợi. Dù bị đưa đi xa và bị đối xử tàn tệ, nó tìm mọi cách để quay trở lại nhà ga. Mỗi ngày, vào đúng giờ đó, nó đứng ở nhà ga ngóng chờ ông xuống tàu. “Thế nào là mười năm lạnh lẽo, đói khát, không có niềm vui, thất vọng và vỡ mộng? Không là gì. Không là gì cả, nếu như buổi chiều hôm đó, Hachiko có thể gặp lại giáo sư Ueno.”
Nhưng toàn bộ cuốn sách không chỉ có mỗi nỗi cô đơn và buồn tủi, mà còn nhen nhóm ánh lửa ấm áp của tình người. Trong suốt một thập kỷ, những người dân ở đó đã cùng nhau chung tay bảo vệ và chăm sóc Hachiko. Họ cũng đã mời nghệ nhân điêu khắc đến và tạc cho Hachiko một bức tượng.
Rồi cũng đến một ngày, sau khi đã trải qua hết quãng thời gian dài đằng đẵng trong sự chờ đợi thầm lặng, Hachiko cũng được đoàn tụ với giáo sư Ueno. Đó là khi, giữa màn sương mùa đông lạnh lẽo, Hachiko lặng lẽ ra đi khi đã trải qua đêm chờ đợi cuối cùng trong đời, thân hình nó lạnh cóng như một bông tuyết nhỏ.
Với những bức tranh minh họa màu nước tinh tế của họa sĩ Zuzanna Celej, câu chuyện nhỏ đầy xúc động này có thể sẽ khiến bạn rưng rưng, và vĩnh viễn để lại một nỗi buồn thuần khiết đầy ưu tư trong lòng bạn.
Bản quyền mọi bài viết và bài dịch trên trang thuộc sở hữu của Apicot Bookshop, vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn.


