Làm thế nào để trở thành nhà văn?

Nếu bạn đang tìm kiếm lời khuyên về cách viết một cuốn sách, bài viết này sẽ làm bạn thất vọng. Tôi không biết cách viết một cuốn sách, nhưng tôi biết thế nào là một cuốn sách hay khi tôi đọc nó. Nếu bạn là một tác giả, hoặc giống như tôi, là một người bảo vệ những cuốn sách, xin hãy đọc tiếp. Đây là những điều tôi tin rằng mọi độc giả, đặc biệt là người trẻ, cần có ở các tác giả của chúng ta.

Chúng tôi cần những câu chuyện.

Hãy cho chúng tôi những cuốn sách khiến trái tim chúng tôi tan nát trước mọi bất công trên thế giới, để chúng tôi có thể tự viết lại một kết cục tốt đẹp hơn cho chính mình và cộng đồng. Sau đó, hãy cho chúng tôi những câu chuyện về những khu rừng bị phù phép và những sinh vật kỳ ảo để chúng tôi có thể thoát khỏi thực tại, đắm chìm vào thế giới huyền bí mà bạn tạo ra. Hãy kể chúng tôi nghe sự thật về quá khứ bằng cách sáng tạo nên những câu chuyện dã sử. Rồi hãy làm chúng tôi bật cười bằng câu chuyện ngớ ngẩn nhất mà bạn có thể tưởng tượng ra. Mọi câu chuyện đều có giá trị. Dù bạn làm gì, xin đừng bỏ rơi chúng tôi chỉ vì một phút giây nào đó bạn nghĩ rằng chúng tôi không cần câu chuyện của bạn. Chúng tôi thực sự cần. Và dù phải mất vài tuần, vài tháng hay vài năm, chúng tôi vẫn sẽ kiên nhẫn chờ đợi câu chuyện của bạn được kể ra. 

Chúng tôi cần sự nguyên bản.

Trí tuệ nhân tạo (AI) là căn bệnh ung thư đối với những suy nghĩ và cảm xúc chân thực. Liệu học sinh của tôi có thể tự suy nghĩ cho chính mình khi AI đang thay các em làm việc đó một cách quá thuận tiện? Tôi không phải là một kẻ cổ hủ bài trừ công nghệ; tôi thấy được lợi ích của ChatGPT và các loại chatbot khác. Nhưng sau 25 năm làm việc trong ngành giáo dục công lập, tôi tin bằng mọi tế bào trong cơ thể mình rằng: không có gì quan trọng hơn những câu chuyện hay. Nếu chúng ta không thể lôi kéo học sinh rời khỏi lối viết hời hợt của AI, chúng ta phải thu hút các em vào chiều sâu của sự thấu hiểu thông qua việc đọc nhiều và đọc thường xuyên. Đã đến lúc phải đặt cược gấp đôi vào những câu chuyện hay. Và vì điều đó, chúng tôi cần các bạn, các tác giả thân mến.

Chúng tôi cần sự can đảm.

Hàng tuần, có vẻ như tôi đều đọc được một bài báo về những cuốn sách bị cấm. Đây là thời điểm bất ổn cho tất cả những ai tin vào sức mạnh của ngôn từ. Nhưng tôi hứa với bạn điều này: nếu bạn có đủ can đảm để kể những câu chuyện cần phải kể, thì ngoài kia luôn có những người có đủ dũng khí để lan tỏa chúng. Tôi cầu xin bạn: đừng để nỗi sợ hãi trở thành kẻ kiểm duyệt thầm lặng của chính mình. Có những thứ đáng để chúng ta chiến đấu, và quyền tự do đọc sách là một trong số đó. Vì vậy, hãy gan dạ và viết những cuốn sách mà học sinh của tôi đang cần. Đừng né tránh những chủ đề khó khăn. Hãy viết về ý nghĩa của việc đối mặt với sự thù ghét vì ngoại hình, vì cách bạn yêu, hay điều bạn tôn thờ. Những câu chuyện ấy đang được cần đến hơn bao giờ hết.

Thay mặt cho tất cả các giáo viên, thủ thư và những người đang nuôi dưỡng các độc giả trẻ, xin cảm ơn các tác giả. Trí tưởng tượng, thành quả lao động và sự can đảm của các bạn truyền cảm hứng để chúng tôi tiếp tục vững bước. Những câu chuyện là thiêng liêng. Và những người chia sẻ chúng cũng vậy. Các bạn là món quà dành cho thế giới này. Hãy tiếp tục viết, bất kể điều gì xảy ra.  

Theo Jen Kleinknecht, “How to Be a Writer?

Bản quyền mọi bài viết và bài dịch trên trang thuộc sở hữu của Apicot Bookshop, vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *