Truyện ngắn “Món quà của những đạo sĩ” kể về một câu chuyện như vậy. Dù đã tiết kiệm đến mức chi li, Della vẫn không đủ tiền mua quà tặng chồng mình nhân dịp Giáng sinh.
“Một đô la tám hào bảy xu. Tất cả chỉ có thế. Trong đó sáu hào là tiền xu. Những đồng xu dành dụm được bằng cách cò kè ráo riết với lão chủ hiệu tạp hóa, người bán rau, ông hàng thịt cho đến lúc má phải nóng rát lên vì thái độ thầm dè bỉu là keo kiệt do lối mặc cả quá chặt chẽ ấy gây ra. Đó là lần Đêla đếm đi đếm lại số tiền. Một đô la tám hào bảy xu. Thế mà ngày mai đã là Nôen rồi.”
Vậy nên, Della quyết định bán đi mái tóc dài óng ả như thác nước của mình để mua dây đồng hồ cho Jim. Nhưng cô không biết rằng cùng lúc đó, Jim cũng lén bán mất chiếc đồng hồ vàng gia truyền của mình để mua lược cho Della. Hai món quà khó khăn lắm mới có bỗng trở nên vô dụng ngay khoảnh khắc được trao.
O. Henry gọi Jim và Della là “những đạo sĩ” (the Magi) – những người mang quà đến tặng đức chúa hài đồng nằm trong máng lừa. Trong mắt người đời, họ có thể nghèo đói, thậm chí ngốc nghếch, vì đã hy sinh những thứ quý giá nhất trong nhà để tặng người kia món quà chẳng thể dùng. Nhưng trong mắt những người tin kính Chúa, họ có thể giống những vị đạo sĩ, những người khôn ngoan nhất thế gian, những người hiểu đúng nhất giá trị tinh thần của việc cho đi.
(Tập truyện ngắn ấm áp này rất hợp để đọc vào một ngày như hôm nay)
Chú thích: Bản dịch của Ngô Vĩnh Viễn
Bản quyền mọi bài viết và bài dịch trên trang thuộc sở hữu của Apicot Bookshop, vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn.


