Tiếp sức và trao quyền — từ sách và việc đọc sách

Thử tưởng tượng rằng sau gần 50 năm, một người bạn thân thiết của gia đình liên lạc với bạn để bày tỏ sự kinh ngạc khi thấy bạn trở thành một người tích cực, thành công và hạnh phúc, sau khi chứng kiến cách bạn từng bị đối xử trong suốt quá trình lớn lên. Gần đây, điều đó đã xảy ra với tôi. Người bạn ấy cũng thể hiện niềm ân hận vì đã không đứng lên và cất tiếng nói chống lại cách mà gia đình tôi đối xử với tôi vào thời điểm đó. Cô ấy chia sẻ rằng nỗi đau của những ký ức cũ vẫn còn ám ảnh. Người bạn thân này không phải người đầu tiên cho tôi biết về sự đau đớn của họ khi chứng kiến cách tôi bị đối xử khi còn là một đứa trẻ. Khoảng hơn hai mươi năm về trước, một người họ hàng của tôi chia sẻ rằng mỗi lần đến thăm, người ấy luôn muốn đề nghị đưa tôi về nhà. Tuy nhiên, can thiệp vào chuyện gia đình người khác là điều không được làm vào thời điểm đó.

Tôi lớn lên trong một gia đình bốn con ở vùng ngoại ô. Hồi ấy, tôi nghĩ rằng cuộc đời mình khá bình thường và ổn định; đó là tất cả những gì tôi từng biết. Khi tôi cảm thấy rằng có những chuyện bất công và thỉnh thoảng thể hiện cảm xúc ấy ra ngoài, thì cũng giống như hầu hết mọi người, tôi luôn được nghe câu: “Cuộc sống vốn không công bằng.” Năm tháng trôi qua, tôi nhận ra việc một đứa trẻ bị đối xử khác biệt so với những đứa trẻ khác là điều không hề hiếm gặp. Tuy nhiên, trong trường hợp của tôi, sự đối xử bất công này có phần rất khắc nghiệt.

Khi được hỏi rằng làm thế nào tôi có thể vượt qua cách mà gia đình đối xử với mình, tôi ngay lập tức biết câu trả lời. Tôi đã sống trong những trang sách. Chúng nuôi dưỡng và nâng đỡ tôi. Thêm vào đó, mỗi lúc tôi đọc sách, mẹ tôi đều nói: “Để con bé yên. Nó đang đọc.” Sách là nơi trú ẩn và là niềm vui của tôi. Những nhân vật như Jane Eyre, Sara Crewe, Martitia Howland (Kathryn Worth – They Loved to Laugh), Edmond Dantès , và sau này là Terisa Morgan (Stephen R. Donaldson – Mirror of Her Dreams) đã chỉ cho tôi thấy cách trở nên kiên cường, và rằng cách người khác đối xử với bạn không định nghĩa bạn là ai. Dù cuộc đời không công bằng, điều đó không làm thay đổi con người bên trong của bạn, và bạn có thể trở thành người mà bạn vốn dĩ sẽ trở thành cũng như người mà bạn muốn trở thành.

Những khó khăn của tôi không chỉ giới hạn trong cuộc sống gia đình. Trường học là một sự thử thách và là một nỗi thất vọng. Vì nhiều năm liền luôn đạt điểm số cực cao trong các kỳ thi tiêu chuẩn, tôi được kỳ vọng trở thành “học sinh xuất sắc dù không cần cố”. Tôi đã không đáp ứng được những kỳ vọng đó. Vào thời điểm mà việc đánh vần và đọc nối tiếp còn phổ biến, những bài kiểm tra hàng ngày đã không phản ánh được rằng tôi là một người đọc hăng say, người luôn ngấu nghiến và thẩm thấu những cuốn sách dài. Thay vào đó, những giáo viên thất vọng nghĩ rằng tôi cố tình không chịu học đọc và tôi bị gắn mác là một đứa chểnh mảng lười biếng. Mặc dù tôi không cảm thấy mình lười biếng, nhưng chắc chắn tôi đã bị nhìn nhận như vậy.

Một lần nữa, việc đọc đã cứu lấy tôi. Năng lực đọc, hiểu, liên kết, ghi nhớ, và hồi tưởng đã giúp tôi thành công ở trường. Qua mỗi niên khóa, trọng tâm dịch chuyển dần từ những kỹ năng cơ bản như đánh vần, chính tả và luyện chữ sang kiến thức; việc đọc lấp đầy kiến thức vào tâm trí tôi. Trong khi khả năng chính tả và luyện chữ của tôi vẫn vô cùng kém cỏi, có vài giáo viên đã rất kiên nhẫn nhìn thấu qua từng nét chữ nguệch ngoạc và những lỗi chính tả đầy sáng tạo. Những giáo viên này nhận ra rằng tôi không chỉ đơn giản là học vẹt; tôi hiểu, áp dụng, đánh giá, tổng hợp, và vượt ra ngoài khuôn khổ các tác phẩm gốc. Tôi thậm chí còn được các giáo viên nhận xét rằng, bỏ qua phần chính tả và nét chữ, tôi có những điều quý giá để nói và là một người viết hiếm có.

[…]

Làm cách nào tôi có thể vượt qua việc vừa mắc chứng khó khăn học tập vừa có năng khiếu, mà không được tiếp cận với bất cứ sự hỗ trợ chuyên nghiệp nào? Việc đọc sách đã cứu tôi. Việc đọc sách đã biến tôi thành một học sinh, giáo viên, tác giả và diễn giả thành công. Việc đọc sách đã đưa tôi đến vị trí hiện tại trong cuộc sống… về mặt xã hội, tình cảm và chuyên môn.

Nhìn vào học sinh, tôi cố gắng nhắc nhớ bản thân rằng không phải tất cả những vết sẹo và thử thách trong cuộc sống đều có thể nhìn thấy được. Là một thủ thư, tôi nỗ lực cung cấp nhiều loại tài liệu khác nhau để các học sinh có thể tìm thấy chính mình; theo đuổi đam mê; đáp ứng nhu cầu học tập; khám phá sâu sắc các chủ đề; và mở rộng thế giới quan. Giống như những thủ thư đã giúp tôi có được sức mạnh từ sách và việc đọc, tôi cũng mong muốn làm điều tương tự cho học sinh của mình. Có sức mạnh và niềm vui – ẩn chứa trong sách và việc đọc.

Theo Người viết ẩn danh, “Powered and Empowered by Books and Reading” (Do chấn thương tâm lý từ những trải nghiệm gia đình và hệ quả lâu dài của chúng, tác giả yêu cầu được đăng bài viết ẩn danh)

Bản quyền mọi bài viết và bài dịch trên trang thuộc sở hữu của Apicot Bookshop, vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *