Giấc mơ ngôi sao của một đứa trẻ (Charles Dickens)

Bất cứ ai từng trải qua nỗi đau mất người thân yêu đều có thể tìm thấy sự nâng đỡ tinh thần trong truyện ngắn kinh điển đầy xúc động này. Với bối cảnh xưa cũ, nơi thế giới còn nguyên sơ và ngập tràn bí ẩn, câu chuyện buồn giản dị và trong sáng mang theo thông điệp vượt thời gian về hành trình chữa lành vết thương lòng của một đứa trẻ, từ đó khám phá những chủ đề phổ quát của nhân loại như tình yêu, sự mất mát, và sức mạnh của trí tưởng tượng.

Câu chuyện nhỏ cảm động có thể chạm vào trái tim độc giả mọi lứa tuổi, truyền cảm hứng để chúng ta tự thắp lên cho mình và những người xung quanh niềm an ủi và hy vọng trong cuộc sống, như ánh sao ấm áp vẫn lặng lẽ tỏa rạng giữa đêm dài tăm tối. Tiệm sách Mơ xin gửi đến bạn bản dịch truyện ngắn “A Child’s Dream of a Star” (Charles Dickens), thương chúc bạn và những người thân yêu mọi điều tốt lành.

Ngày xửa ngày xưa, có một đứa trẻ, hay dạo chơi đó đây và suy ngẫm biết bao điều. Cậu bé có một người chị gái, cũng là một đứa trẻ, và là bạn đồng hành thân thiết với cậu. Hai chị em thường cùng nhau lang thang ngắm nhìn mọi thứ suốt cả ngày dài. Chúng kinh ngạc trước vẻ đẹp của những bông hoa; chúng kinh ngạc trước độ cao và sắc xanh của bầu trời; chúng kinh ngạc trước chiều sâu của dòng nước trong vắt; chúng kinh ngạc trước lòng tốt và sức mạnh của Chúa, người đã tạo ra thế giới tươi đẹp này.

Đôi lúc, hai đứa trẻ thủ thỉ với nhau: “Giả sử tất cả trẻ em trên trái đất đều chết, liệu những bông hoa và dòng nước và bầu trời có buồn không?” Chúng tin rằng hoa và nước và trời sẽ buồn. Vì chúng cho rằng, những nụ hoa là con của những bông hoa, những mạch suối nhỏ nhảy nhót nô đùa dọc sườn đồi là con của những dòng nước; và những đốm sáng bé xíu chơi trốn tìm trên bầu trời suốt đêm chắc chắn là con của những ngôi sao; và tất cả sẽ đều đau lòng khi không còn được gặp lại bạn của mình nữa, những đứa con của loài người.

Có một ngôi sao sáng tinh anh thường xuất hiện trên bầu trời sớm hơn những ngôi sao khác, gần ngọn tháp nhà thờ, phía trên những ngôi mộ. Hai đứa trẻ thấy nó lớn hơn và đẹp hơn tất thảy, và mỗi đêm chúng đều đứng ngắm nhìn, tay nắm chặt tay bên cửa sổ. Ai nhìn thấy trước sẽ reo lên: “A, thấy ngôi sao rồi!” Và thường thì cả hai sẽ cùng reo lên, vì chúng biết rõ khi nào ngôi sao mọc và mọc ở đâu. Chúng trở nên thân thiết với nó đến nỗi, trước khi lên giường đi ngủ, chúng luôn nhìn ra ngoài lần nữa để chúc ngôi sao ngủ ngon; và khi quay vào đi ngủ, chúng thường nói: “Xin Chúa hãy phù hộ cho ngôi sao!”

Nhưng từ khi còn rất nhỏ, ôi, rất, rất nhỏ, cô bé chị đã yếu dần, và không thể đứng bên cửa sổ vào ban đêm nữa; cậu bé em buồn bã nhìn ra ngoài một mình, và khi thấy ngôi sao, cậu quay lại nói với khuôn mặt nhợt nhạt đang nằm trên giường: “Em thấy ngôi sao rồi!” Và rồi một nụ cười sẽ nở bừng trên khuôn mặt, và một giọng nói yếu ớt vang lên: “Xin Chúa hãy phù hộ cho em trai và ngôi sao của con!”

Và rồi thời khắc ấy cũng đến, thật vội vã làm sao! — khi cậu bé nhìn ra ngoài một mình, khi chẳng còn khuôn mặt nào trên giường nữa; khi có một ngôi mộ nhỏ nằm giữa những ngôi mộ, cái mà trước đây từng không có; và khi ngôi sao chiếu những vệt sáng dài lên cậu, khi cậu trông thấy nó qua những giọt nước mắt.

Những vệt dài ấy rất sáng, và dường như chúng tạo thành một con đường rực sáng nối trái đất với thiên đàng, đến nỗi khi cậu bé lên giường ngủ một mình, cậu mơ về ngôi sao; và mơ rằng, từ nơi cậu nằm, cậu thấy một đoàn người được các thiên thần đưa lên con đường lấp lánh đó. Và ngôi sao mở ra cho cậu thấy một thế giới ánh sáng vĩ đại, nơi có nhiều thiên thần như vậy đang chờ đón họ.

Tất cả thiên thần đang chờ đợi đều hướng đôi mắt rạng ngời của họ về phía những người được đưa lên ngôi sao; và một số thiên thần bước ra khỏi hàng dài nơi họ đang đứng, ôm lấy cổ ai đó, hôn họ một cách dịu dàng, và đi cùng họ trên những đại lộ ánh sáng, và trông họ hạnh phúc đến nỗi, nằm trên giường, cậu bé đã bật khóc vì vui sướng.

Nhưng có nhiều thiên thần không đi cùng họ, và trong số ấy có một người cậu bé quen biết. Khuôn mặt nhợt nhạt từng nằm trên giường giờ trở nên sáng ngời và rạng rỡ, nhưng trái tim cậu đã nhận ra chị gái mình giữa tất cả.

Thiên thần của chị gái cậu nán lại gần lối vào ngôi sao, và nói với người thủ lĩnh của các thiên thần đã đưa đoàn người đến đó: “Em trai của con đến chưa?”

Và người đó nói: “Chưa.”

Cô bé đang quay đi, tràn trề hy vọng, thì cậu bé vươn tay ra và kêu lên: “Chị ơi, em ở đây! Hãy đưa em đi với!” Cô bé hướng đôi mắt rạng ngời về phía cậu, giữa màn đêm; và ngôi sao chiếu những vệt sáng dài xuống cậu, khi cậu trông thấy nó qua những giọt nước mắt.

Từ giờ phút đó trở đi, cậu bé ngước nhìn ngôi sao như ngước nhìn ngôi nhà mà cậu sẽ đến khi thời khắc của cậu điểm; và cậu nghĩ rằng mình không chỉ thuộc về trái đất, mà còn thuộc về ngôi sao nữa, vì thiên thần của chị gái cậu đã đến đó trước.

Có một đứa trẻ nọ được sinh ra để làm em trai của cậu bé; và khi nó còn quá nhỏ, chưa nói được lời nào, nó đã duỗi thân hình bé nhỏ của mình trên giường và qua đời.

Một lần nữa, cậu bé mơ thấy ngôi sao mở ra, thấy đoàn thiên thần, đoàn người, và những thiên thần xếp thành hàng dài với đôi mắt rạng ngời hướng về phía khuôn mặt của những người đó.

Thiên thần của chị gái cậu nói với người thủ lĩnh: “Em trai của con đến chưa?”

Và người đó nói: “Không phải em ấy, mà là người khác.”

Khi cậu bé nhìn thấy thiên thần của em trai mình trong vòng tay cô bé, cậu kêu lên: “Chị ơi, em ở đây! Hãy đưa em đi với!” Cô bé quay lại và mỉm cười với cậu, và ngôi sao tỏa sáng lấp lánh.

Cậu bé lớn lên thành một chàng trai trẻ, và đang bận rộn với sách vở thì một người hầu già đến nói với cậu: “Mẹ con đã qua đời. Ta mang lời chúc phúc của bà ấy đến cho người con trai yêu quý của bà!”

Một lần nữa, vào ban đêm, cậu nhìn thấy ngôi sao, và cả đoàn người trước đây. Thiên thần của chị gái cậu nói với người thủ lĩnh: “Em trai của con đến chưa?”

Và người đó nói: “Người đến là mẹ con đấy!”

Một tiếng reo vui mừng vang vọng khắp ngôi sao, vì người mẹ đã đoàn tụ với hai đứa con của mình. Cậu vươn tay ra và kêu lên: “Mẹ ơi, chị ơi, em ơi, con ở đây! Hãy đưa con đi với!”

Họ trả lời cậu: “Chưa đến lúc đâu.” Và ngôi sao tỏa sáng lấp lánh.

Cậu lớn lên thành một người đàn ông, mái tóc ngả màu muối tiêu; và ông đang ngồi trên chiếc ghế kế bên lò sưởi, lòng nặng trĩu buồn đau, và khuôn mặt đẫm nước mắt, khi ngôi sao lại mở ra một lần nữa.

Thiên thần của chị gái cậu nói với người thủ lĩnh: “Em trai của con đến chưa?”

Và người đó nói: “Không, là cô con gái yêu dấu của cậu ấy.”

Người đàn ông từng là cậu bé ấy trông thấy con gái mình, người vừa mới mất, một sinh vật thần thánh ở giữa ba người, và ông thốt lên: “Đầu con gái ta tựa vào ngực chị gái ta, cánh tay con bé ôm lấy cổ mẹ ta, dưới chân con bé là đứa trẻ của ngày xưa kia, và ta có thể chịu đựng được sự chia ly này, tạ ơn Chúa!”

Và ngôi sao tỏa sáng lấp lánh.

Thế là cậu bé trở thành một ông già, khuôn mặt từng mịn màng giờ đã nhăn nheo, bước chân ông chậm chạp và yếu ớt, lưng ông còng xuống. Và một đêm khi ông nằm trên giường, con cháu đứng vây quanh, ông kêu lên, như cách ông từng kêu lên từ rất lâu: “Kìa, ta trông thấy ngôi sao!”

Họ thì thầm với nhau: “Cha sắp mất rồi.”

Và ông nói: “Đúng vậy. Tuổi già đang rời khỏi cha như một chiếc áo choàng, và cha tiến về phía ngôi sao như một đứa trẻ. Và ôi Cha ơi, giờ đây con cảm tạ Ngài vì nó đã nhiều lần mở ra để đón nhận những người thân yêu đang chờ đợi con!”

Và ngôi sao tỏa sáng lấp lánh; và nó tỏa sáng trên ngôi mộ của ông.

HẾT.

Theo Charles Dickens, “A Child’s Dream of a Star”

Bản quyền mọi bài viết và bài dịch trên trang thuộc sở hữu của Apicot Bookshop, vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *