Lúc này hay lúc khác, tất cả chúng ta đều trải qua cảm giác mỗi ngày thật giống nhau, vẫn những con người và địa điểm quen thuộc ấy, vẫn những cuộc chuyện trò lặp lại, vẫn những món ăn nhàm chán – và ta tự hỏi liệu mọi thứ có thể nào khác đi không?
Tôi đã dành gần một nửa trong số 38 năm cuộc đời sống tại ngôi nhà nơi cuốn sách tranh “Chủ Nhật” của mình ra đời, một căn nhà trên phố nhỏ ở São Paulo thuộc sở hữu của ông bà ngoại tôi, là nơi ở của bà cố, ông bà, cha mẹ, anh trai và tôi – cùng với rất nhiều thú cưng. Trong đó có một chú chó Labrador lông vàng to lớn tên Spike, hình tượng có thật đã truyền cảm hứng cho nhân vật chú chó trong “Chủ Nhật”. Đó là một gia đình náo nhiệt, hiếm khi yên tĩnh, nhưng luôn có những khoảnh khắc riêng tư cho mỗi người. Trong khi người lớn bận rộn với công việc của họ, anh trai và tôi được tự do vui đùa, cùng nhau hoặc với những đứa trẻ hàng xóm.
Từ khi còn nhỏ, tôi đã khám phá ra tình yêu dành cho hội họa, và bất cứ khi nào tôi có thời gian dành cho bản thân hoặc cảm thấy buồn chán, tôi sẽ vùi mình vào những cuốn sổ phác thảo, vẽ các nhân vật, loài vật, những người xung quanh tôi, thậm chí sao chép hình minh họa từ những cuốn sách tranh yêu thích của mình. (Mẹ tôi vẫn trân trọng bức tranh mà tôi đã vẽ dựa theo cuốn sách “The Giving Tree” của Shel Silverstein.)
Tôi say mê văn học thiếu nhi, đặc biệt là sách tranh, và tôi đã tìm về tuổi thơ – những ký ức của chính tôi và viễn cảnh tương lai tôi hình dung ra cho con cái – khi tôi sáng tạo nên những tác phẩm của riêng mình.
Một ngày nọ, tôi hình dung ra một cậu bé nọ đang xem xét kỹ lưỡng lòng bàn tay, mường tượng nó như một chiếc bản đồ, và bắt đầu một cuộc hành trình tưởng tượng. Tôi phác thảo bản đồ bàn tay và bắt đầu động não nghĩ về những bộ phận cơ thể khác có thể tượng trưng cho một cuộc hành trình: bộ râu của anh trai tôi như thể khu rừng rậm rạp, cái đầu hói của cha tôi giống với sa mạc, và mống mắt của bà tôi tựa dải ngân hà.
Cùng thời điểm đó, tôi được truyền cảm hứng sâu sắc bởi câu chuyện của Amyr Klink, một nhà thám hiểm người Brazil, người vào những năm 1980 đã chèo thuyền vượt Đại Tây Dương. Cuộc hành trình của ông – chuyến đi một mình kéo dài 100 ngày từ bờ biển châu Phi đến Nam Mỹ – đã tạo thêm cho tôi một tầng cảm hứng nữa. Dần dần, những ý tưởng này hòa quyện vào câu chuyện của Martin, một cậu bé thực hiện cuộc hành trình phi thường vòng quanh thế giới mà không cần rời khỏi nhà, biến nỗi buồn tẻ thành cuộc phiêu lưu nhờ sự trợ giúp của tinh thần sáng tạo và chú chó cưng.
Lúc này hay lúc khác, tất cả chúng ta đều trải qua cảm giác mỗi ngày thật giống nhau, vẫn những con người và địa điểm quen thuộc ấy, vẫn những cuộc chuyện trò lặp lại, vẫn những món ăn nhàm chán – và ta tự hỏi liệu mọi thứ có thể nào khác đi không? Tôi không muốn đánh đổi bất cứ điều gì trong tuổi thơ của mình. Tôi nhìn lại những ngày Chủ Nhật với những con người, địa điểm và món ăn quen thuộc ấy và cảm thấy biết ơn – đồng thời hy vọng trẻ em nhận ra rằng sự kỳ diệu có thể đến từ mỗi khía cạnh bình thường trong cuộc sống hàng ngày. Bạn không bao giờ biết được những ngày buồn tẻ đó sẽ đưa bạn đến đâu.
Theo Marcelo Tolentino, “Boredom and Idleness: Essential Elements for Creativity”
Bản quyền mọi bài viết và bài dịch trên trang thuộc sở hữu của Apicot Bookshop, vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn.


