Hồi lớp một, tôi là một đứa trẻ tuân thủ luật lệ. Tôi ghét bị gặp rắc rối. (Bây giờ tôi vẫn vậy.) Tôi là kiểu người mà mọi người hay gọi là “bé ngoan”. Tôi cư xử đàng hoàng, làm tất cả bài tập. (Tôi có RẤT NHIỀU bài tập.) Và tôi yêu việc đọc sách. Tôi bắt đầu đọc sách cùng mẹ trên giường vào ban đêm, khi hai mẹ con nằm ôm nhau nhau dưới ánh đèn. Tôi nhớ cuốn sách chữ có chương đầu tiên mà chúng tôi đọc là Charlotte’s Web, và nó đã làm tôi choáng ngợp. Tôi mê đắm! Tôi bắt đầu đọc hết tất cả sách của E.B. White. Tôi yêu chúng. Và tất cả người lớn dường như rất tự hào về tôi vì đã đọc những cuốn sách lớn như vậy.
Mẹ tôi thỉnh thoảng đưa tôi đến thư viện địa phương. Một lần, tôi chọn một cuốn sách từ thư viện vì nó có một nhãn dán tròn, sáng bóng đề tên giải thưởng ở bìa trước. Cô thủ thư ở trường, người mà tôi rất ngưỡng mộ, đã nói với tôi từ đầu tuần rằng những cuốn sách có nhãn dán là những cuốn sách đặc biệt hay. Vì vậy, khi tôi mang nó về nhà và thấy không thích nó chút nào, tôi đã khóc. Tôi cảm thấy như thể mình đã thất bại. Mẹ tôi thấy tôi khóc và hỏi tôi có chuyện gì. Khi tôi nói với mẹ, mẹ trấn an tôi rằng tôi không nhất định phải đọc cuốn sách đó, ngay cả khi tôi đã mượn nó từ thư viện. Hoặc chỉ vì nó có nhãn dán. Tôi chỉ cần đọc những cuốn sách tôi thích mà thôi.
TÔI CHỈ CẦN ĐỌC NHỮNG CUỐN SÁCH TÔI THÍCH MÀ THÔI! Đó là một sự khai sáng đối với tôi. Không có luật lệ nào cả! Tất cả đều tuỳ thuộc vào tôi! Tôi thích đến thư viện và chọn bất cứ thứ gì tôi muốn. Tôi thích sách truyện giả tưởng, phiêu lưu và đương đại. Tôi khám phá những tình huống kỳ ảo và học hỏi từ những nhân vật mà mình thích hoặc ghét. Và khi tôi đọc, tôi tìm thấy những gì mình hứng thú, những gì mình say mê và những gì mình quan tâm.
Tôi nhớ mình đã rơi vào hố sâu của những cuốn sách phiêu lưu kỳ diệu. Việc đọc không bao giờ là đủ! Tôi đọc và viết liên tục về phép thuật. Đó là cách tôi thực sự đã phá vỡ luật lệ, mà không hề nhận ra.
Bạn biết không, vào một ngày nọ, cô giáo của tôi yêu cầu tôi viết một câu chuyện không có phép thuật trong đó, chỉ một thôi. Nhé? Tất nhiên, tôi ngoan ngoãn đồng ý. Tôi quyết định viết một câu chuyện phiêu lưu, kể về một nhóm trẻ em khám phá một hang động bí ẩn (được lấy cảm hứng từ bộ sách Famous Five của Enid Blyton, hẳn rồi). Sâu trong hang động, họ phát hiện ra một nơi chứa đầy tinh thể tuyệt đẹp. Khi họ đang chiêm ngưỡng ngọc quý, một viên lục bảo lớn đột nhiên (một cách đầy phép thuật) biến thành một con rắn và tấn công họ! Nhưng may mắn thay họ đã trốn thoát. Hết! Tôi vui vẻ nộp câu chuyện của mình.
Khi cô giáo nhẹ nhàng chỉ ra rằng tôi lại một lần nữa đưa phép thuật vào câu chuyện của mình, tôi thậm chí còn không nhận ra rằng mình đã không tuân theo các luật lệ mà bài tập đặt ra. Và mặc dù đứa trẻ tuân thủ luật lệ trong tôi cảm thấy tồi tệ, nhưng có một phần trong tôi nhận ra rằng tôi đã tìm thấy điều mà tôi yêu thích, điều mà không ai bảo tôi phải yêu, điều mạnh mẽ hơn cả những gì tôi từng biết. Tôi có những sở thích và quan điểm không thể phủ nhận của riêng mình, tách biệt khỏi bất cứ luật lệ nào. Và tôi kinh ngạc và vui sướng khi tìm thấy phần đó trong mình.
Việc đọc sách đã giúp tôi tìm thấy chính mình. Và cảm nhận về bản thân mà tôi khám phá được thông qua việc đọc sách, niềm đam mê với những điều mà tôi quan tâm—tôi đã dốc sự nhiệt tình này vào những cuốn sách của mình. Tôi hy vọng rằng khi trẻ em đọc những câu chuyện của tôi, chúng sẽ thích thú và đồng cảm—đồng thời khám phá ra một phần nào đó trong chính bản thân chúng.
Theo Vicky Fang, “There Are No Rules”
Bản quyền mọi bài viết và bài dịch trên trang thuộc sở hữu của Apicot Bookshop, vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn.


