Hành trình ngôn từ: Đọc sách đã khiến tôi trở thành nhà văn như thế nào

Khi tôi còn nhỏ, vào mỗi dịp nghỉ lễ, gia đình tôi chẳng đi du lịch xa xôi. Nhưng cha mẹ tôi tiết kiệm từng đồng tiền lẻ để có thể mua sách và trả phí thành viên thư viện. Những thư viện Anh Quốc lâu đời và Rotary Club ở Bengaluru—quê hương tôi Ấn Độ—quá đắt đỏ. Bởi vậy, cha đã chở tôi trên chiếc xe đạp đến Thư viện Trung tâm Tiểu bang, nơi mà giá cả phải chăng hơn nhiều, để cho tôi đọc và viết.

Tôi ngồi trên ghế phụ, gắn phía trước xe đạp của cha. Nhìn những chiếc xe đạp, xe máy, xe lam, xe buýt và xe tải chạy vụt qua, tôi cảm nhận từng làn gió thổi trên mặt khi đi dọc theo những con đường nhộn nhịp của thành phố. Chúng tôi mất gần một tiếng rưỡi để đến thư viện, hầu như mỗi Chủ nhật. Tại đó, tôi như lạc vào một khu vườn sách kỳ diệu giữa những kệ sách trong thư viện. Sau khi khám phá xong, tôi mượn sách và bỏ chúng vào một chiếc túi vải màu vàng. Appa buộc chiếc túi nặng vào ghế sau xe đạp bằng một sợi dây đay, và chúng tôi đạp xe về nhà.

Với cuốn sách trên tay, tôi du hành khắp thế giới. Những câu chuyện đưa tôi đến những nơi tôi chưa từng đến. Chúng cung cấp cho tôi một chỗ ngồi an toàn và thoải mái trong thế giới ngôn từ—Luân Đôn của Shakespeare, Arthur Conan Doyle và Charles Dickens; Neverland của Peter Pan; River Heights của Nancy Drew; bờ biển nước Anh kỳ diệu của Famous Five; thế giới cổ tích của Lọ Lem và Bạch Tuyết; Ba Tư của Nghìn lẻ một đêm; nước Pháp, Ý và các đảo Địa Trung Hải của Bá tước Monte Cristo; Missouri của Tom Sawyer và Huckleberry Finn. Và rồi, còn có cả những câu chuyện Ấn Độ quen thuộc nhắc tôi nhớ rằng không nơi nào bằng nhà—Malgudi trong những cuốn sách của R.K. Narayan, và những câu chuyện dân gian trong truyện tranh Amar Chitra Katha mà cha mẹ mua cho tôi ở ga xe lửa và bến xe buýt. Chúng đưa tôi đến những thời kỳ lịch sử khác nhau, những cõi ma thuật của thiên đàng, trái đất và địa ngục.

Khi tôi ngồi trên sàn gạch đỏ trong căn hộ nhỏ của mình với một câu chuyện, tôi bỏ thực tại của thế giới lại phía sau và đọc. Ở đó, tôi biết mọi người đang đi qua, người bán rau rao to đầy tự hào về những món hàng tươi sống và mẻ cá mới đánh bắt trong ngày của mình, lũ sẻ hót líu lo ngoài cửa sổ, và hơi nước bốc lên từ nồi áp suất trong bếp. Một chiếc xe ga inh ỏi. Một chiếc xe lam ầm ĩ. Con bò rống. Điện thoại reo. Tiếng ai đó thông báo qua loa phóng thanh. Nhưng tôi không để tâm đến chúng.

Việc đọc sách khiến tôi lật giở từng trang như một lời mời trải nghiệm thế giới mà không cần rời khỏi sự ấm áp của ngôi nhà và gia đình mình. Nó cho phép tôi tự đặt câu hỏi và tưởng tượng về các vị thần, các vì sao, động vật, chim chóc, những sinh vật kỳ diệu và bí ẩn. Nó mang đến cho tôi cánh cửa sổ để nhìn vào những con người và địa điểm mà tôi chưa từng thấy hoặc ghé thăm trước đây. Nó giúp tôi tìm đường vào thế giới.

Thói quen đó vẫn theo tôi khi tôi lớn lên, mặc dù việc dành thời gian đọc sách trở nên khó khăn hơn với những thứ gây xao nhãng khác. Khi tôi trưởng thành, thời gian đọc sách đi kèm với những sự đánh đổi khác. Tôi thấy năm con đường sự nghiệp phổ biến trong gia đình mình—kỹ sư, bác sĩ, luật sư, giáo viên và nhân viên ngân hàng. Lúc ấy tôi không biết rằng viết lách có thể là một sự nghiệp khả thi. Giống mọi thành viên khác trong gia đình, tôi chọn những gì được coi là “thực tế”, tốt nghiệp với tấm bằng khoa học máy tính và quản lý. Mãi đến nhiều năm sau, tôi mới dấn thân vào viết lách.

Giờ đây, sau nhiều thập kỷ, với tư cách là một tác giả sách cho thiếu nhi và thanh thiếu niên, tôi đọc sách mỗi ngày. Tôi đọc về những nền văn hóa khác với nền văn hóa của mình. Tôi đọc nhiều thể loại sách đa dạng. Tôi chú ý đến những sắc thái và chi tiết của việc giao tiếp trong tác phẩm. Tôi ghi chép lại những mô tả của tác giả về quần áo, cử chỉ, biểu cảm, văn hóa và bối cảnh của nhân vật. Tôi suy ngẫm về việc lựa chọn câu từ, giọng văn, hình ảnh, ngôn ngữ và cách chơi chữ. Tôi đọc để nghiên cứu các yếu tố thủ công trong văn bản.

Viết giúp tôi xử lý thực tế cuộc sống tốt hơn. Những câu chuyện khiến tôi nhớ lại và sống lại những kỷ niệm và khoảnh khắc từ thời thơ ấu. Việc đọc sách giúp tôi tiếp tục. Tôi tưởng tượng ra những đứa trẻ giống tôi thuở bé là nhân vật chính và là nữ anh hùng khám phá sức mạnh của tiếng nói bên trong, làm những điều lớn lao và những điều nhỏ bé để thế giới này trở nên tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người.

Là một nhà văn, tôi có những ngày tốt đẹp và những ngày tồi tệ. Tôi tạo ra những câu chuyện và những thế giới vui vẻ, lạc quan—những thứ có thể phai nhạt và biến mất nếu chúng ta không viết về chúng. Có những ngày, ý tưởng cạn kiệt trên trang giấy. Từ ngữ không thể tuôn ra khỏi tôi. Vào những lúc như vậy, việc đọc sách sẽ mở mang đầu óc và giúp tôi có thể xâu chuỗi lại các từ ngữ một lần nữa.

Giống như viết lách, đọc sách cũng là một hoạt động đơn độc. Nó cho phép tôi khám phá thánh địa bên trong trí tưởng tượng của mình. Nỗi nhớ nhung về ngôi nhà thời thơ ấu cách xa hơn tám ngàn dặm của tôi đã biến thành mong muốn có được trải nghiệm sâu sắc hơn với những câu chuyện đồng điệu với tôi.

Tôi có thể quay trở lại đó khi tôi tạo ra những cuốn sách của riêng mình—thông qua những mối quan hệ ý nghĩa trong Namaste Is A Greeting and A Bindi Can Be…, cuộc phiêu lưu với những loài vật kỳ ảo từ văn hóa dân gian Ấn Độ trong The Runaway Dosa, giọng hát du dương của M.S. Subbulakshmi về công bằng xã hội trong She Sang For India, hành trình của Kaveri dọc theo con sông mà cô ấy được đặt tên theo trong My Name Is Long As A River, và cuộc sống bền vững của Malar dũng cảm ở ngôi làng ven biển hư cấu Pori trong V. Malar – Greatest Host Of All Time.

Tôi không thể đọc hết tất cả các cuốn sách trên thế giới, nhưng tôi có thể cố gắng đọc càng nhiều càng tốt. Trong quá trình đó, tôi có thể học hỏi và tạo ra điều gì đó đẹp đẽ của riêng mình.

Theo Suma Subramaniam, “A Journey Of Words: How Reading Made Me A Writer”

Bản quyền mọi bài viết và bài dịch trên trang thuộc sở hữu của Apicot Bookshop, vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *