Chuyện Thỏ Peter (Beatrix Potter)

“The Tale of Peter Rabbit” là một tác phẩm thiếu nhi kinh điển của nước Anh, được viết và vẽ bằng màu nước bởi Beatrix Potter, xuất bản năm 1902. Với lối viết dí dỏm và tranh minh họa sinh động, “Chuyện Thỏ Peter” đã chinh phục trái tim của hàng triệu trẻ em và trở thành một trong những tác phẩm văn học thiếu nhi được yêu thích nhất mọi thời đại. 

Qua những tình huống hài hước và hồi hộp, Beatrix Potter khéo léo khắc họa thế giới tự nhiên lên từng trang sách, góp phần nuôi dưỡng tình yêu thiên nhiên và động vật trong lòng độc giả nhỏ tuổi. Cuốn sách cũng mang đến những bài học quý giá về trí tò mò và lòng dũng cảm, về sự an toàn và giá trị của gia đình—là lựa chọn hoàn hảo cho trẻ từ 2-6 tuổi.

Cuốn sách đã trở thành một phần không thể thiếu trong tuổi thơ của vô số độc giả trên toàn thế giới và sẽ còn tiếp tục được kể lại qua nhiều thế hệ.

Ngày xửa ngày xưa có bốn chú Thỏ nhỏ, tên chúng là Flopsy, Mopsy, Cotton-tail và Peter.

Chúng sống cùng Mẹ bên bờ cát, dưới bộ rễ của một cây lãnh sam rất to.

“Nào, các con yêu,” Thỏ Mẹ nói, vào một buổi sáng nọ, “các con có thể ghé cánh đồng hoặc xuôi theo con đường, nhưng đừng đi vào khu vườn của ông McGregor: Cha các con đã gặp nạn ở đó; bà McGregor đã đặt cha vào một cái bánh nướng.”

“Được rồi mấy đứa đi đi, và đừng có nghịch ngợm đấy nhé. Mẹ ra ngoài đây.”

Sau đó Thỏ Mẹ cầm giỏ và lấy ô, đi đến tiệm bánh. Bà mua một ổ bánh mì nâu và năm chiếc bánh ngọt xốp nho khô.

Flopsy, Mopsy và Cotton-tail là những bé thỏ ngoan, chúng xuôi theo con đường để hái những trái mâm xôi.

Nhưng Peter, một nhóc thỏ rất nghịch, chạy thẳng đến khu vườn của Ông McGregor và trườn vào qua cổng rào.

Thoạt tiên, cậu ăn vài nhánh rau diếp và mấy hạt đậu Pháp; rồi cậu xơi thêm một ít củ cải.

Và rồi, cứ thấy trong người ôm ốm, cậu bèn đi kiếm chút lá ngò tây.

Nhưng ở lối rẽ chỗ giàn dưa leo, cậu gặp ai chẳng gặp lại gặp ngay Ông McGregor!

Ông McGregor đang lúi húi cúi trồng bắp cải nhưng ông liền nhảy phắt dậy và chạy đuổi theo Peter, tay huơ cái cào và miệng hét to: “Đứng lại, tên ăn trộm!”

Peter sợ phát khiếp; cậu chạy thục mạng vòng quanh khu vườn, vì cậu đã quên béng lối trở về cánh cổng.

Cậu đánh rơi một chiếc giày giữa đám bắp cải, và chiếc còn lại giữa luống khoai tây.

Sau khi làm mất chúng, cậu tăng tốc chạy bằng bốn chân thật là nhanh. Vậy nên tôi nghĩ đáng ra cậu đã có thể trốn thoát nếu cậu không vô ý đâm sầm vào bụi lý gai, và bị níu lại bởi những chiếc cúc lớn trên áo khoác. Đó là một chiếc áo xanh dương với hàng cúc đồng khá mới.

Peter bỏ cuộc, và chảy dài trên má những giọt nước mắt to tướng; nhưng tiếng nức nở của cậu đã lọt vào tai của những chú sẻ thân thiện, chúng náo động bay đến và khẩn nài cậu hãy cố gắng hết sức.

Ông McGregor xuất hiện với một cái sàng trong tay, định chụp nó lên đầu Peter; nhưng Peter luồn lách và thoát khỏi trong chớp mắt, bỏ áo khoác của mình lại phía sau.

Rồi chú lao vào trong kho chứa nông cụ, nhảy vào trong một cái ô doa. Đó có thể là một nơi tuyệt đẹp để trốn, nếu không có quá nhiều nước bên trong.

Ông McGregor khá chắc rằng Peter đang ở đâu đó trong kho chứa, có lẽ trốn bên dưới chậu hoa. Ông bắt đầu cẩn thận nhấc những chậu hoa lên, tìm kiếm dưới từng cái một. Bất thình lình Peter nhảy mũi—“Hắt xì hơi!” Ông McGregor đuổi theo cậu ngay lập tức,

Và cố gắng chặn chân lên Peter, kẻ lúc này đã nhảy ra ngoài cửa sổ, làm ngã nhào ba cái chậu cây. Cửa sổ quá nhỏ so với ông McGregor, và ông đã mệt vì đuổi theo Peter. Ông quay trở lại với công việc của mình.

Peter ngồi xuống nghỉ ngơi; cậu hụt hơi và run rẩy vì sợ hãi, và cậu hoàn toàn không biết làm cách nào để thoát ra ngoài. Thêm vào đó, người cậu đang rất ướt vì nãy ngồi trong ô doa.

Một lát sau, cậu bắt đầu lang thang chỗ này chỗ kia, lò cò—lò dò—không nhanh lắm, và nhìn ngó xung quanh.

Cậu tìm thấy một cánh cửa nơi bức tường; nhưng nó bị khóa kín, và không có khe hẹp nào bên dưới đủ cho một chú thỏ nhỏ mập mạp trườn qua.

Một con chuột già chạy tới chạy lui qua ngạch cửa đá, cắp theo hạt và đậu về cho gia đình mình ở trong rừng. Peter hỏi cô đường tới cánh cổng, nhưng cô đang ngậm một hạt đậu lớn trong miệng nên không thể trả lời. Cô chỉ có thể lắc đầu nhìn Peter và Peter bắt đầu khóc.

Thế rồi Peter cố gắng tìm đường đi thẳng qua khu vườn, nhưng cậu càng lúc càng trở nên lúng túng hơn. Giờ thì cậu đã đến cái ao nơi ông McGregor đổ đầy những thùng nước của mình. Một con mèo trắng đang nhìn chằm chằm lũ cá vàng; mèo ta ngồi lặng thinh, nhưng thảng hoặc cái chóp đuôi của cổ ve vẩy như thể nó là một sinh vật sống. Peter nghĩ tốt nhất mình nên đi qua mà không bắt chuyện với cô; cậu từng được nghe kể về tụi mèo từ người anh em họ của mình, Thỏ Benjamin bé nhỏ.

Cậu quay lại kho chứa nông cụ, nhưng đột nhiên, ở một khoảng cách khá gần, cậu nghe thấy tiếng cuốc—x-oẹt, xoẹt, xoẹt, xoạt. Cậu vội chạy đến núp dưới những bụi cây. Nhưng rồi, khi thấy chẳng có động tĩnh gì, cậu bèn đi ra, trèo lên một chiếc xe cút kít và thận trọng quan sát. Điều đầu tiên cậu nhìn thấy là ông McGregor đang cày xới những luống hành. Ông quay lưng lại với Peter, và tít phía xa kia là cánh cổng!

Peter khẽ khàng trèo xuống khỏi chiếc xe cút kít, và bắt đầu chạy hết tốc lực, dọc theo con đường đất đằng sau mấy bụi lý chua đen.

Ông McGregor trông thấy cậu ở góc vườn, nhưng Peter không quan tâm. Cậu trượt xuống bên dưới cánh cổng, và cuối cùng đã an toàn trong cánh rừng, bên ngoài khu vườn.

Ông McGregor treo chiếc áo khoác và đôi giày nhỏ lên, làm thành bù nhìn để dọa lũ chim.

Peter chạy thẳng một mạch mà không ngoái lại đằng sau cho tới khi cậu về đến nhà, dưới gốc cây lãnh sam to.

Cậu đã quá mệt đến nỗi nằm kềnh xuống lớp cát mềm trên nền hang thỏ, nhắm nghiền cặp mắt. Thỏ Mẹ đang bận rộn trong bếp; bà tự hỏi cậu lại làm gì với áo giày của mình. Đó là chiếc áo khoác và đôi giày thứ hai Peter làm mất chỉ trong hai tuần lễ!

Tôi rất tiếc phải nói rằng Peter không được khỏe lắm trong suốt buổi tối.

Thỏ Mẹ bắt cậu lên giường, và pha một ít trà hoa cúc; rồi bà đong cho Peter một muỗng!

“Một thìa đầy trước giờ đi ngủ.”

Còn Flopsy, Mopsy và Cotton-tail thì có bánh mì và sữa và những trái mâm xôi cho bữa tối.

HẾT.

Bản quyền mọi bài viết và bài dịch trên trang thuộc sở hữu của Apicot Bookshop, vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *