Người khổng lồ Ích kỷ (Oscar Wilde)

Mỗi buổi chiều, sau giờ học, lũ trẻ thường tới chơi trong khu vườn của Người khổng lồ.

Đó là một khu vườn rộng lớn và đáng yêu, với thảm cỏ mềm xanh mượt. Xen lẫn trong đám cỏ là những bông hoa xinh đẹp nom như những vì sao, và mười hai cây đào giữa lúc xuân thì bừng nở thành những cánh hồng và ngọc, và khi thu sang lại trổ trái mọng trĩu nặng. Lũ chim đậu trên cành và ngân nga những khúc hát ngọt ngào đến độ lũ trẻ thường tạm ngừng cuộc chơi chỉ để lắng tai nghe. “Thật hạnh phúc làm sao, được vui đùa ở đây!” chúng vui sướng nói với nhau như vậy.

Một ngày nọ, Người khổng lồ trở về nhà. Gã vừa đến thăm một người bạn là chằn tinh ở vùng Cornish, và ở lại chơi với bạn trong bảy năm. Bảy năm trôi qua, gã đã nói hết những gì muốn nói, vì chuyện cũng chẳng có nhiều, và hắn quyết định quay trở về tòa lâu đài của mình. Về tới nơi, gã thấy lũ trẻ đang chơi trong vườn. “Bọn mi làm cái gì ở đây?” gã rống lên một cách cộc cằn, và lũ trẻ chạy té khói.

“Vườn của ta là vườn của ta,” Người khổng lồ nói; “bất cứ ai cũng hiểu điều ấy, và không ai được phép chơi ở đây ngoài ta.” Nói rồi gã xây một bức tường cao bao quanh khu vườn, và trưng ra một tấm biển thông báo.

KẺ NÀO XÂM PHẠM SẼ BỊ TRUY TỐ

Gã là một Người khổng lồ vô cùng ích kỷ.

Giờ thì lũ trẻ nhà nghèo chẳng còn nơi nào để chơi. Chúng thử chơi trên đường phố, nhưng đường phố quá bụi bặm và đầy những viên đá lớn, và lũ trẻ không thích điều ấy. Sau khi tan học, chúng thường lang thang quanh những bức tường cao, và tiếc nuối bàn luận về khu vườn tuyệt đẹp bên trong. “Hồi đó vui biết bao nhiêu,” lũ trẻ nói với nhau.

Rồi mùa Xuân tới, khắp vương quốc ngập tràn những bông hoa chúm chím và những chú chim bé nhỏ. Chỉ có trong khu vườn của Người khổng lồ Ích kỷ là mùa Đông lạnh giá vẫn đang ngự trị. Lũ chim chẳng buồn hát ca vì nơi ấy không có lũ trẻ, và cây cối thì quên bẵng việc trổ bông. Một lần, có nụ hoa xinh xắn hé mình ra khỏi vạt cỏ, nhưng khi nhìn thấy tấm bảng thông báo, nó cảm thấy thương lũ trẻ tới mức nó lại chui mình xuống đất và chìm vào giấc ngủ say sưa. Chỉ có mỗi Tuyết lạnh và Sương giá là cảm thấy vui. “Mùa xuân đã lãng quên khu vườn này rồi,” chúng hí hửng, “vậy là chúng ta có thể sống ở đây quanh năm suốt tháng.” Tuyết phủ kín thảm cỏ bằng tấm áo choàng trắng rộng thênh thang, và Sương họa kín rặng cây thành một màu bàng bạc. Thế rồi chúng mời Gió Bấc đến ở cùng mình, và Gió Bấc đến. Hắn khoác áo lông, ngày ngày đi dạo trong vườn, và thổi bay những chiếc ống khói xuống đất. “Thật là một nơi hay ho đấy,” hắn nói, “chúng ta nên mời Mưa Đá tới thăm.” Vậy là Mưa Đá đến. Mỗi ngày ba tiếng, hắn lăn lộn lộp độp trên gác mái của tòa lâu đài cho tới khi làm vỡ sạch các phiến đá, và rồi hắn chạy vòng vòng hết tốc lực quanh khu vườn. Hắn mặc bộ đồ xám xịt, và hơi thở của hắn lạnh ngắt như băng.

“Không hiểu sao mùa Xuân đến muộn vậy,” Người khổng lồ Ích kỷ nói, khi gã ngồi bên cửa sổ và trông ra khu vườn trắng toát lạnh lẽo của mình; “Mong rằng trời sớm sang Xuân.” Nhưng mùa Xuân không tới, và mùa Hè cũng vậy. Mùa Thu mang trái mọng như vàng tới cho những khu vườn khác, nhưng nàng chẳng buồn ghé thăm khu vườn của Người khổng lồ. “Gã quá ích kỷ,” nàng nói. Vậy là mùa Đông, Gió Bấc, Mưa Đá và Sương giá ở lại mãi nơi đây, và Tuyết thì nhảy múa trên khắp những tán cây.

Một buổi sáng, Người khổng lồ tỉnh giấc trên giường, gã nghe thấy một khúc nhạc rất hay. Âm thanh ngọt ngào rót vào tai gã, khiến gã ngỡ như dàn nhạc của Nhà vua vừa mới đi qua. Thực ra chỉ có một chú chim hồng tước đang hót ngoài cửa sổ, nhưng đã quá lâu rồi gã không được nghe tiếng chim hót trong vườn, nên giờ đây gã thấy như thể đó là thứ âm thanh đẹp nhất trên đời. Thế rồi Mưa Đá ngừng nhảy nhót trên đầu Người khổng lồ, Gió Bấc thôi gào rú, và một mùi hương dễ chịu khẽ thoảng qua đôi cánh cửa sổ đương hé mở. “Hẳn là mùa Xuân cuối cùng cũng tới,” Người khổng lồ nói; gã bèn nhảy ra khỏi giường và nhìn ra ngoài.

Gã trông thấy gì?

Gã trông thấy cảnh tượng tuyệt diệu nhất. Qua một lỗ hổng trên tường, lũ trẻ lẻn vào, và ngồi vắt vẻo trên những tán cây. Ở mỗi cây, gã nhìn thấy một đứa trẻ. Những cái cây rất vui khi lũ trẻ trở lại tới mức chẳng mấy chốc chúng nở rộ hoa tươi, và nhẹ nhàng vẫy tay trên đầu lũ trẻ. Chim chóc bay lượn và hót líu lo với vẻ hân hoan, những nhành hoa xinh xắn ngước lên qua vạt cỏ xanh và cười rộn rã. Thật là một cảnh tượng đáng yêu, duy chỉ có trong một góc nhỏ, mùa đông vẫn ở đó. Đó là góc xa nhất của khu vườn, nơi một cậu bé con đang đứng. Cậu nhỏ tới nỗi không thể với tới những cành cây cao kia, và cậu cứ quẩn quanh mãi thế, khóc tấm tứt. Cái cây tội nghiệp vẫn bị bao phủ bởi sương và tuyết, còn Gió Bấc vẫn thổi và gào rú bên trên. “Trèo lên đi! Cậu bé ơi,” cái Cây nói, và nó chìa những cành cây cong xuống thấp hết mức có thể, nhưng cậu thật nhỏ bé quá.

Trái tim Người khổng lồ tan chảy khi trông thấy cảnh tượng ấy. “Ta mới ích kỷ làm sao!” gã nói; “giờ ta đã biết tại sao mùa Xuân lại không tới nơi đây. Ta sẽ đặt cậu bé nghèo kia lên cây, và ta sẽ đập vỡ bức tường, và khu vườn của ta sẽ trở thành sân chơi cho trẻ em vĩnh viễn và mãi mãi.” Gã thực lòng cảm thấy có lỗi về những việc mình đã làm.

Thế rồi gã lao xuống cầu thang, mở cửa trước thật khẽ khàng và bước ra vườn. Nhưng khi lũ trẻ trông thấy gã, chúng kinh hãi đến mức bỏ chạy hết cả, và khu vườn lại trở về mùa đông băng giá. Chỉ có cậu bé con là không chạy, vì đôi mắt cậu đã ngấn lệ đầy tràn đến mức cậu chẳng nhìn thấy Người khổng lồ đang đến. Người khổng lồ lén vòng ra sau lưng cậu bé, nhẹ nhàng nâng cậu trên tay và đặt cậu lên cây. Ngay lập tức cái cây tưng bừng nở rộ, chim chóc kéo đến hát ca, cậu bé dang tay ôm lấy cổ Người khổng lồ và thơm lên má hắn. Những đứa trẻ khác, khi trông thấy Người khổng lồ không còn độc ác như trước nữa thì cũng quay trở lại, và đi cùng với lũ trẻ là cả mùa Xuân. “Từ nay, khu vườn này là của các em,” Người khổng lồ nói, rồi lấy ra một cây rìu to tướng và đập vỡ bức tường. Khi mọi người đi chợ về vào mười hai giờ trưa hôm ấy, họ trông thấy Người khổng lồ đang chơi cùng lũ trẻ trong khu vườn đẹp nhất mà họ từng biết đến trong đời.

Suốt cả ngày dài lũ trẻ chơi đùa, và khi trời tối, chúng đến chào tạm biệt Người khổng lồ.

“Nhưng người bạn bé nhỏ của các em đâu?” gã hỏi: “cậu bé mà ta đã đặt lên cây ấy.” Người khổng lồ yêu quý cậu nhất vì cậu đã thơm lên má gã.

“Chúng cháu không biết,” lũ trẻ đáp; “cậu ấy đã đi rồi.”

“Vậy hãy nói cậu nhóc nhớ đến đây vào hôm-sau nhé,” Người khổng lồ nói. Nhưng lũ trẻ nói rằng chúng không biết cậu sống ở đây, và chưa từng trông thấy cậu trước đó; nghe vậy Người khổng lồ cảm thấy rất buồn.

Mỗi buổi chiều, sau giờ học, lũ trẻ đến và chơi với Người khổng lồ. Nhưng cậu bé con mà Người khổng lồ yêu quý không xuất hiện thêm lần nào nữa. Người khổng lồ đối xử với lũ trẻ rất tốt, nhưng vẫn ao ước được gặp lại người bạn bé nhỏ đầu tiên của mình, và luôn miệng nhắc về cậu bé. “Muốn gặp cậu nhóc làm sao!” gã thường hay nói.

Nhiều năm trôi qua, Người khổng lồ trở nên già nua và yếu ớt. Gã không thể chơi đùa được nữa, nên chỉ ngồi trên một chiếc ghế bành to, ngắm nhìn lũ trẻ, và tán thưởng vẻ đẹp của khu vườn. “Ta có biết bao loài hoa đẹp,” gã nói; “nhưng lũ trẻ là những bông hoa đẹp nhất.”

Một buổi sáng mùa đông, gã nhìn ra ngoài cửa sổ trong khi đang mặc đồ. Gã không ghét mùa Đông nữa, bởi gã biết rằng đó chỉ là quãng thời gian mùa Xuân đang ngủ, và những đóa hoa đang nghỉ ngơi.

Bất chợt, gã dụi mắt vì ngạc nhiên, cứ nhìn hoài, nhìn hoài. Đó chắc chắn là một cảnh tượng phi thường. Ở nơi xa nhất của khu vườn, có một cái cây phủ đầy hoa trắng. Những tay cành của nó nhuốm vàng óng ả, và từ đó những trái bạc trổ ra. Đứng dưới gốc cây là cậu bé con gã hằng yêu quý.

Vội vã chạy xuống cầu thang với niềm vui sướng khôn tả, Người khổng lồ bước ra vườn. Gã hối hả phi qua vạt cỏ, và lại gần đứa trẻ. Khi gã tới đủ gần, gương mặt gã đỏ bừng lên vì giận dữ, gã nói, “Kẻ nào dám làm tổn thương em?” Vì trên lòng bàn tay của cậu bé có dấu vết của hai chiếc đinh, và dấu vết của hai chiếc đinh khác hiển hiện trên hai bàn chân nhỏ.

“Kẻ nào dám làm tổn thương em?” Người khổng lồ kêu lên; “hãy nói cho ta biết, ta sẽ lấy thanh gươm lớn của mình và xử hắn ta.” “Không!” đứa bé đáp; “đây là những vết thương của Tình yêu.”

“Người là ai?” Người khổng lồ nói, và một nỗi sợ hãi lớn lao đổ ập lên gã, và gã quỳ gối trước cậu bé con.

Và cậu bé con mỉm cười với gã, và nói với gã rằng, “Người đã để ta chơi đùa trong khu vườn của người, hôm-nay người sẽ đến chơi cùng ta trong khu vườn của ta, nơi ấy chính là Thiên đường.”

Và khi lũ trẻ chạy tới vào buổi chiều, chúng tìm thấy Người khổng lồ nằm chết dưới gốc cây, toàn thân phủ đầy những bông hoa trắng muốt.

HẾT.

Bản quyền mọi bài viết và bài dịch trên trang thuộc sở hữu của Apicot Bookshop, vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *